Mình đang tự đặt cho bản thân một mục tiêu, rằng mỗi tuần hãy cố lên mà viết gì đó ít nhât 2 lần, gì cũng được, chỉ cần viết ra thôi. Nghe dễ với nhiều người nhưng chắc chắn không phải với mình. Mình mong rồi sẽ có ngày, viết lách trở thành một thói quen, để mỗi lần đặt bút là có thể viết lên, diễn đạt ra suy nghĩ của chính mình. Thật ra đọc truyện của mọi người, nhìn cách mọi người sử dụng câu từ, ngữ pháp hay đến vậy, mình cũng muốn. Nhưng mình biết khả năng của mình tới đâu, nên tựu cho cùng vẫn phải cố gắng. Cố gắng để nâng cao khả năng viết của bản thân, viết được một câu truyện nhỏ, một bài rv ngắn. Cứ như bây giờ, đến mình còn chẳng muốn đọc lại những gì từng viết, chúng rời rạc, vô nghĩa và không lôi cuốn. Mọi người thường nói, đôi khi không thể nói lên cảm xúc thật của bản thân mình thì hãy viết ra, viết cho nhẹ lòng. Nhưng mình không làm được, từng câu chữ như dính lại vào nhau, kẹt cứng ở trong đầu mình. Đôi lúc mình mong giá như có một chiếc máy có thể ghi ra suy nghĩ của mình thì tốt quá, bởi sẽ có vô vàn ý tưởng trong mình được diễn đạt một cách trọn vẹn nhất. Mình biết điều này sẽ không bao giờ xảy ra được, nếu chiếc máy này tồn tại, nó cũng rất đáng sợ, đâu ai muốn những suy nghĩ thầm kín của bản thân bị lột trần. Vậy nên phải viết thật nhiều vào, tự rút kinh nghiệm cho bản thân, tạo ra một giọng văn riêng của chính bản thân mình. Mỗi ngày cố gắng một ít, đừng chỉ than vãn, ước mơ mà hãy viết ngay. Dù không thành công cũng sẽ tích lũy được kinh nghiệm. Cố lên.