Bây giờ mới là tháng 6 của năm 2019, nhưng mình lại đang nghĩ rất nhiều đến tháng 5 của năm 2020, lúc mà đã thi học kì 2 xong và đang chuẩn bị tham dự buổi lễ tri ân của học sinh khối 12. Lí dó duy nhất là mình muốn xin lỗi cậu, mình hèn nhát không dám nói với cậu bây giờ, mà chỉ khi đến đêm cuối cùng tụi mình gặp nhau, có lẽ lúc đó mới có thể gom góp chút dũng khí mà thốt ra 3 từ ” xin lỗi mày” . Xin lỗi vì đã chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân mình, thích cái cảm giác mập mờ được cậu theo đuổi, tận hưởng mọi đặc quyền cậu làm vì mình, con bé xấu xa này đã chẳng dám nói lời từ chối, chỉ biết lơ đi. Mình cho cậu hy vọng và mình sai hoàn toàn. Mình thấy thất vọng về bản thân thật nhiều, ngay cả dũng khí nói chuyện đàng hoàng với cậu cũng không có, chỉ biết trốn tránh là giỏi. Và khi mà mình sợ cậu sẽ không thích mình nữa, đến cả bạn thân mình cũng hối thúc mình trước sự theo đuổi này, mình đã nói đồng ý dù bản thân biết rõ không có tình cảm với cậu. Một quyết định vội vàng, nông nổi, ích kỉ. Cả hai tụi mình có lẽ đều nhận ra điều này, nhưng lại im lặng cùng nhau lơ đi. Ngày cậu nói chia tay, mình không hề buồn, không hụt hẫng mà coi đó là điều bình thường. Mình cứ nghĩ bản thân lí trí khi lúc nào cũng tự biết cái tình cảm những năm cấp 3 sẽ không bao giờ kéo dài, nói thẳng ra thì ngay từ khi bắt đầu mình biết nó sẽ kết thúc sớm thôi. Nhưng mình chỉ vô tâm, dù có chút bối rối, lo lắng sau này tụi mình sẽ ra sao khi cả hai học cùng lớp. Nhưng chỉ thế thôi, chẳng hề có một giọt nước mắt nào từ mình, không có cả sự nối tiếc. Cứ vô tư như vậy, mình lại cho rằng sau một khoảng thời gian, tụi mình vẫn sẽ lại trở thành bạn bè như cũ. Và đúng thế thật, hay có lẽ bề ngoài đúng y những gì mình mong đợi. Tụi mình giờ có thể thoải mái hơn với nhau, dù đầu năm còn ngượng ngùng, dù cậu còn lơ mình và sau đó đã xin lỗi. Nhưng có vẻ mình nhầm, trong khi bình thản trải qua mọi chuyện, mình chưa từng nghĩ đến cảm nhận của cậu. Mình không biết rằng cậu nhớ mọi kỉ niệm của tụi mình, rằng một đứa con trai đã khóc sau khi chia tay, rằng cậu đã khó khăn ra sao. Và vì cậu không muốn ai tổn thương giống bản thân, muốn họ đừng lún quá sâu vào tình cảm đơn phương nên đã từ chối lời tỏ tình của cô bạn cùng lớp. Dù chỉ nghe kể lại, nhưng mình biết cậu đang lấy chính kinh nghiệm của bản thân, và mình nhận ra, mình của quá khứ đã tệ như thế nào. Càng tệ hơn khi không dám xin lỗi cậu lúc này, dù chỉ qua dòng tin nhắn,mà hèn nhát đợi thêm một năm, đến khi tụi mình không còn gặp nhau nữa. Mình không mong một năm sau,cậu sẽ tha thứ cho mình, để mình có được một bài học về sự thiếu quyết đoán của bản thân. Xin lỗi vì sự tồi tệ của mình năm lớp 10, xin lỗi vì đã không có được cùng cậu một tình yêu đẹp như bố mẹ cậu những năm cấp 3. Xin lỗi cậu.