Hôm bữa tí ta tí tởn đi mua gạo với mẹ. Nói thật chứ, trăm lần tới cửa hàng gạo là trăm lần mẹ con tui xin người ta cho cân hộ. Lúc đấy mẹ tui hí hửng lắm, nhưng tâm trọng đó không kéo dài được lâu đâu, ít nhất cho tới khi tui nói số cân cho mẹ nghe. Mẹ không tin, mẹ buồn, đã thế thứ hai tới mẹ lại đi đám cưới con cô bạn cũ nữa. Tuy mẹ sầu dữ lắm nhưng vẫn bảo tui lên cân đi. Trong suy nghĩ của tui thì cái đứa cả hè 0 vận động tí nào, chỉ biết ăn với ngủ thì cân chắc lên cũng dữ lắm. Cơ mà kì diệu thay tui lại giảm tận 3 kg. Tui còn bất ngờ lắm, sau tết năm rồi tui mấp mé 50 rồi đó, cứ nghĩ hè tới là cân lại lên vù vù chứ không ngờ lại giảm như vậy đâu. Hôm đó tui vui lắm, về khoe cả với chị cơ. Không khác mẹ mấy, chị tui bàng hoàng. Bởi, bà chị tui còn mập lắm, bả cũng ý thức được luôn mà. Lại kể thì mấy bữa sau, trời lạnh lắm nên tui quấn cả người mấy lớp đi học. Lúc dừng đèn đỏ, tia hàng bán khoai nướng trên đường tui gặp bạn cùng lớp. Bạn tui bảo tui gầy xuống mọi người ạ, ngoài mặt thì làm bộ gật đầu chứ thực ra thì tui đang ngây ngất trong lòng. Chả làm gì mà cân cũng xuống, lại còn được khen nữa, ai mà chả vui. Nối tiếp niềm vui, hôm đi may áo dài. Cô may khen tui có vòng eo nhỏ với mông to đó mọi người ạ. Tui lại bất ngờ lần nữa, nhìn kia kìa, eo tui 61 mà mông lại 91 đó. Dù ngồi xuống vẫn có mỡ, dù mông trông không giống số đo bự bự này, tui vẫn thích cực. Mẹ tui lúc đấy còn khoe cách giúp eo bé từ khi tui còn bé nữa. Đến đây là hết rồi, tui viết câu chuyện này vì tui tâm trạng tui đang khá là bất ổn. Chào mọi người.

Leave a comment