Hồi đó mình 19, lần đầu tiên tự quyết định cho làm gì đó mà chả hỏi ý ai trước cả. Mình đi niềng răng. Tuy sợ đau và ngại phiền phức lắm, nhưng mình lại thích đẹp lên. Đối lập nhau nhỉ. Nghĩ tới khoảng thời gian gắn bó với bộ niềng hơn 3 4 năm là mình thấy hơi oải, nhưng mình ấy à, hay nhớ lại thời bị bạn bè chê, bảo con bé này có hàm răng cá mập ra làm trò cười. Nên tự dưng có động lực hơn hẳn, dù mình thấy răng miệng mình ổn cả, cấp 2 chả ai nói gì cả, thế mà lên cấp 3 đối mặt với những đứa này lại thế. Ở độ dở dở ương ương này nào ai nghĩ rằng những lời nói đó nó đè nặng trong lòng mình như nào. Nghe những lời chê bai với nụ cười trên môi bạn, mình cũng buồn, đâm ra tự ti rồi ít cười hở lợi hẳn, dù mình thấy cười tươi rói lộ cả hàm răng xinh phải biết. Nên mình nghĩ lên đại học rồi, phải thay đổi chứ. Nghe nói niềng răng giúp khuôn mặt nhỏ lại luôn đó mọi người à, chắc cũng đáng nhỉ. Nhân tiện đây thì nói luôn, mình không thích giọng nói của bản thân lắm. Mỏng, ngọng, không nhẹ nhàng, nghe quê quê. Điều này thì tự bản thân thấy thế thôi chứ chả phải đợi ai chê cả, ít nhất là chưa có trước mặt mình. Cái mình ghét nhất ở giọng mình khi nghe lại thì thật sự nó điệu lắm luôn. Mấy câu nói mà mình nghĩ là đang nói bình thường đấy, nó lại khó khăn khi nghe thật sự, như muốn nhão ra vậy. Cơ mà chắc mọi người xung quanh cũng quen, nên thôi tạm cho qua. Chung quy lại thì mình sẽ niềng răng nhé uwu.

Leave a comment